Công an huyện Yên Định thực hiện tốt 6 điều Bác Hồ dạy
(TN&MT) - Thị trấn Thiên Cầm (Đàn Trời) ở Cẩm Xuyên (Hà Tĩnh) nhỏ lắm, nhỏ nhất trong những thị trấn mà tôi đã đi qua. Lang thang dọc bãi biển bung đầy cát trắng chỉ mất non tiếng đồng hồ đã gói trọn miền phương Đông êm đềm nắng.
Nắng đưa bình minh đến trên những viền sơn tản quẩn quanh trùng dương sóng. Nắng cất giấu cuộc sống bọt bèo của các nường sương tuyết mỏng manh để thay vào bao kiếp phù du mới. Một ngày như mọi ngày. Nhật nguyệt lại lớn lên và lụi tàn trước biển.
Sáng
Trời quang rổn rang. Sáng lên hồ thế. "Khổ rứa có mần chi mô", ừ, đâu cần phải nói, nhìn thôi cũng hiểu, lão khốn là thế, kiếm được bao nhiêu. Sao tên lão lại là Cộ. Nghe ngồ ngộ. "Ngày xưa, cha mẹ đặt là Thường, hay gây gổ chiếm bãi tranh ngao, họ gọi Thường "cộ", cái tên lóng ra đời". Nếu ai tìm hiểu tiểu sử về nghề cào ngao ở biển Thiên Cầm thì chắc chắn phải tìm đến lão. Có lẽ cả đời lão, điều đó đáng tự hào nhất. "Lão cào được nửa thế kỷ chưa? " "Trời còn sầm sập. Đất còn âm u. Khách chưa lưu tới. Cộ này có ngao. Mua đi... Mua đi...". Khoác thật. Nhưng mà cụ nội dạy thở, nhà lão dựng nghề bốn năm đời rồi. Thằng cháu lão bắt chước. Nó choang choang xướng tên ông mình. Lão Cộ hể hả cười khanh khách. "Hát cho vui vậy, giờ chẳng phải vào làng rao, lát nữa có người ra lấy. Họ mua nhanh lắm, 20 đến 25 nghìn một cân, nhưng biển động bình bình, ngao kém trước nhiều".
Tôi từng xem ban mai hồng đỏ ngoài khơi, nhưng chưa thấy ở đâu lại man dại như Thiên Cầm. Bãi tắm ngai ngái mùi tanh bâng khuâng không muốn chạm vào miền du lịch. Một chút le lói hải đăng rơi rớt mờ nhòa như kéo về cái khát khao vời vợi cả biển Đông. Hơi biển khô vụn. Con thuyền không buồm rệu rã neo vào cửa bến, đọc bóng. 5 cân cá chia đều 6 người. Lạ nỗi, người mua chẳng ép giá, kẻ bán rất thực lòng. Cả thảy trăm tám. "Ở đây sáng nào chả vậy, nói thách làm gì", lão Cộ ngồi chờ đứa cháu gom ngao, giọng thuốc lào khê nồng đằng hắng, "sản phẩm" của thằng bé chắc lại hơn ông. Hà hà...".

Trưa
Nắng rãy rụa lên những mái lá ven bờ. Biển lặng lẽ, kiêu sa nghiêng nghiêng, lấp lánh. Khách vắng tanh. Bà chủ Hải "xì" bảo, Thiên Cầm chỉ đông khách tầm chiều. Cả năm, hàng bán chỉ bày vụ xuân hè. Còn lại thì làm ruộng. Vào các mùa khác, gió bão về, hất tung lều lán, không trụ nổi. Có nhà ở xa, kiếm được vài vụ, bèn bán chỗ, dọn đi. Chính quyền chỉ quản lý số lượng quán, người mới người cũ cũng chẳng quan trọng, miễn là nộp thuế môn bài đầy đủ.
Xế trưa. Thuyền đánh bắt xa bờ ra khơi. Họ đi hàng tuần lễ. Động cơ 45 - 50 mã lực ồn ã náo trời. Khói phả nồng nàn. Váng dầu lềnh bềnh. Hơi nắng đìu hiu nhấp nhóa, sóng sánh tựa thủy ngân. Lạ. Cái lạ mang cảm giác hoang tàn phế tích khi bàn tay của cơ quan chức năng chưa buồn sâu sát. Sức ép môi trường còn thấp, nên ngư dân không phải đóng khoản thuế này.
Võng được căng lên. Hàng quán dậm dịch các công đoạn bày biện cuối cùng. Điện kết nối kéo từ đầu dãy đến cuối dãy, nhưng là chạy trên mái, chẳng ai đi chung. Mỗi nhà một đường riêng. Kể ra thì lãng phí. Song đó là sự lãng phí cần thiết. Tránh xảy chuyện "con gà tức nhau tiếng gáy", trù úm lúc hàng kế bên đông khách.
"Nhà tôi có 2 thằng, đứa lớp 9, đứa lớp 6, gã chồng thì buôn hêrôin trốn tận Nam, khéo sang Lạc Xao (Lào) rồi, chẳng biết, lâu lắm nó không gửi về đồng nào, một mình nuôi con", Hải "xì" lốp chốp, thỉnh thoảng một câu cái nhột. Chị giải thích, tên lóng "xì" do "thằng" chồng "ban tặng", nghĩa là "xì ke ma túy" ấy. Đời chị quanh năm làm ruộng, thấy khách thập phương đổ ra biển đi du lịch, mới tấp tểnh dọn góc quán nương thân ba tháng hè, tránh cữ nông nhàn, chứ biết mùi vị hàng trắng thế nào, hình dáng làm sao, vậy mà đeo thêm cái tiếng xấu của chồng. "Ngoài làm ruộng, bán hàng nuôi con, có nhờ nghề khác không? ". Thấy tôi hỏi ý thăm dõ, Hải chỏng lỏn: "Ở đây quán nào chả làm đầu nậu cho nhà nghỉ, khách sạn, dịch vụ du lịch cần gái như cần tôm và mực, phát triển phải "đa dạng phong phú", các "ông" không cấm đâu".
... Bốn bề vẫn đứng gió nhưng trời đã ngấp nghé sang chiều.
Tối
Chiều cũng giống trưa, chẳng có gì đáng kể. Quanh đi là chuyện lên đèn, rồi du khách nhập vào lều quán đông dần để ăn hải sản. Hoàng hôn tàn nhanh. Tối huyên náo, mang đến thế giới thực của Thiên Cầm.
Những quán lá bắt đầu xuất hiện thêm nhân vật mới. Ngoài mặt dán mác xe ôm, nhưng bên trong là chân chạy cho các nhà nghỉ, khách sạn khi đầu nậu "rê" được "hàng". Họ đánh giá những người như tôi là một loại "hàng tiềm năng", bởi ban chiều cà kê nhấm nháp vị biển ven bờ, khác với dân bản địa. Và tôi trung thành với lý thuyết của họ. (Vẫn trong quán Hải "xì"). Bắt đầu cuộc thăm dò.
- Ở đây có an toàn không?
- Yên tâm. Hàng quán bán có mấy tháng. Năm ngoái "lứa" khác, năm nay lại thay mới hết.
- Ý tôi hỏi vấn đề an ninh?
- Họ còn "bao tiêu" cho cơ.
- Gọi điện thoại đến hay đi đón?
- Nếu chú cần một em ra biển cho thoáng thì gọi điện đến, còn muốn chọn lựa, "lái xe" của chị "kẹp" về 3 cô một chuyến, chưa ưng đi đón lần nữa, giá vẫn thế, thoải mái. Mà chú không ra biển, thì xe đưa đến "động" luôn, vào đấy tha hồ chọn. Dịch vụ nhanh gọn, 5, 10 phút.
- Giá thế nào?
- Một tiếng hai trăm hai, hai tiếng hai trăm tám, ba tiếng ba trăm rưỡi, qua đêm sáu trăm chú phải bao tiền phòng. Trả luôn cho nhà nghỉ, cuối tháng tính đầu người bọn chị ăn "lương" hoa hồng, còn chú thấy phục vụ tốt, bo cho chị bao nhiêu cũng được, ít nhiều quan trọng gì.
- Chị mở từ giờ đến sáng?
- Đến ba, bốn giờ thôi. Nhưng chú muốn lúc nào cũng sẵn, miễn là "đặt" trước. Giá cao hơn tí.
- Thế để khuya quay lại. Mới hơn 10 giờ, đi dạo lúc đã.
- Nhớ lại đấy. Khoảng mấy giờ chị gọi chờ sẵn?
- Đến hãy gọi. Nhanh mà. Có khi vào "động" luôn, không ra biển nữa.
Tối gần tàn. Hương khuya vời vợi. Trời neo đầy sao. Biển đong từng đốm sáng li ti. Cánh sóng chờn vờn, lập lòe như thắp nến. Người đi dạo vẫn đông. Tựa đông hơn. Và im lặng. Không biết, trong cơ man "đôi nhân tình" gom mình trên cát kia, đâu là nét lãng thơ của câu chuyện yêu đương, mong manh, cái ranh giới miền du lịch thời nay. Trái đất vẫn quay, chẳng ai có thể cảm nhận điều đó.

0 giờ và hơn thế...
Thấy tôi không trở lại, Hải "xì" chắc sốt ruột lắm. Chắc tức lắm. Từ trước tới giờ chắc chưa ai hỏi mà chẳng "đi". Tôi ngồi trước biển nhâm nhi mấy câu trong truyền thuyết đảo Én và mỉm cười. "Lầu không bóng nhạn đêm nằm mơ /Thuyền không chèo lái nguyệt phủ mờ /Có nàng Sương Tuyết ôm đàn gió /Lạc vào đảo Én gặp chàng Thơ". Không biết khúc nhạc ấy có từ bao giờ, nhưng dân ở biển Thiên Cầm ai ai cũng thuộc. Mỗi người lại kể một điển tích khác nhau. Những nường trăng hát cho mặc khách tao nhân nghe thì tình tự thế này, thuở xưa có nàng Sương Tuyết đẹp như Tây Thi làm nghề ca kỹ, thuyền của nàng đi tới đâu, sóng rẽ ra và gió động lời huyền, thân phận nàng phơi bày trước trần gian thế thái. Chàng Thơ ngoài đảo Én cảm thương mới mượn gió gọi tiếng ca nàng về, cứu rỗi nghiệp phù du. Giờ các nường chẳng thuộc cầm, nhưng hễ có khách vẫn mượn lời Sương Tuyết, gieo rắc nỗi lòng để tỏ bày cái duyên kiếp bọt bèo.
Bãi tắm hoang sơ thật đồng nghĩa với lời ca mời gọi của Hường. Đồng nghĩa cả cách ăn mặc hờ hững, nguyên thủy trên người em. Không biết em đi ra từ quán lá nào, nhưng cách lưng biển gần lắm, độ mươi mét. Tôi thấy chiếc xe đạp mi ni Hường ép vào kè đá. "Một đêm, mần rứa đi anh. Ba, bốn trăm thôi, biển đáng yêu nhường này...". Khác hẳn giá Hải "xì" rao. "Ngồi nói chuyện anh sẽ bo", tôi ga lăng. "Từ trước em chỉ đi nhậu thuê rồi "làm việc", chứ chưa bao giờ kiếm tiền bằng nói chuyện cả, mà anh hỏi nhiều làm gì?".
"Em có tên trên mạng đấy", nhiếp ảnh gia N.D nổi tiếng của Hà Tĩnh chụp cho. Ông bảo thế mới đông khách. Mà em không phải tên Hường đâu, chú D đặt cho, kẻo người thân mở mạng nhìn xấu hổ chết. Có bạn gọi điện, bảo thấy một đứa giống hệt em. Cả hai đều cười. Tên ba mẹ đặt là M, nhưng giấy khai sinh em đánh mất rồi, ba mẹ cũng mất rồi". "Em "ra biển" lâu chưa? ". "Dạt về thôi. Năm trước "làm" ngoài Thanh (Thanh Hóa - PV), chính quyền hai, ba tháng dọa bắt bớ, bạn bè kéo xuống đây, các "vị" chẳng ngó ngàng gì, sống yên ổn. Đám bạn em có đứa vào "nghề" từ năm 13 tuổi, giang hồ mãi cùng bạn trai ở Hà Nội, rồi vô trại hơn năm, cuối cùng tụ lại Thiên Cầm".
Gần 2 giờ sáng. Hường đạp xe về nhà trọ. Em nghêu ngao hát. Chẳng ai biết đó là một nường Sương Tuyết hóa thân. Nhưng tôi nhận ra bà chủ Hải "xì" nói dối, lời ca "Đàn Trời" ru cả năm chứ chẳng riêng mùa thạch lựu. Không biết, đằng sau những lời ca man dại ấy, số phận họ sẽ trôi về đâu. Người quản lý Khu du lịch Thiên Cầm bảo với tôi, rất nhiều nường bị "lai" AIDS từ hàng trắng và đã có 5 linh hồn lưu lạc vào trong cát.

Thiệu Anh
